Bảng Xếp Hạng

STT Tên nhân vật Lực chiến

Tào Ngụy (220-266) là một trong 3 quốc gia thời Tam Quốc do Tào Thào xây dựng đặt kinh đô tại Lạc Dương , con trai Tào Phi thiết lập và là hoàng đề đầu tiên của Tào Ngụy.Trong thời kì xây dựng Tào Ngụy của Tào Tháo ông thu nạp được rất nhiều danh tướng, quân sư hiển hách, tài giỏi :
Danh Tướng :Điển Vi ,Hứa Chử,Trương Liêu,Từ Hoảng,Hạ Hầu Đôn.. Quân Sư: Tư Mã Ý ,Quách Gia,Giả Hủ, Tuân Úc,Trình Dục....

Tào Tháo (chữ Hán: 曹操; 155 – 220), biểu tự Mạnh Đức (孟德), lại có tiểu tự A Man (阿瞞), là nhà chính trị, quân sự kiệt xuất cuối thời Đông Hán trong lịch sử Trung Quốc. Ông là người đặt cơ sở cho thế lực quân sự cát cứ ở miền Bắc Trung Quốc, lập nên chính quyền Tào Ngụy thời Tam Quốc

Điển Vi (chữ Hán: 典韦(Dian Wei); ?-197) , ngoại hiểu Ác Lai ,là mãnh tướng phục vụ dưới quyền Tào Tháo thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc.Điển Vi người Kỷ Ngô, quận Trần Lưu. Ông có tướng mạo dữ tợn-nhưng sức khỏe hơn người, võ nghệ cao cường ,có chí hướng, thích làm điều nghĩa hiệp , cầm đôi kích 80 cân vang danh thiên hạ.

Hứa Chử (chữ Hán: 許褚;(? - 230), tên tự là Trọng Khang, hiệu Hổ Si là mãnh tướng cận vệ dưới trướng Tào Tháo,nổi tiếng không chỉ với sức khỏe phi thường mà còn với sự trung thành, tận tụy, hết lòng vì chủ.

Tư Mã Ý (chữ Hán: 司馬懿; 179 – 7 tháng 9, 251), biểu tự Trọng Đạt (仲達),hiệu Chủng Hổ là nhà chính trị, nhà quân sự phục vụ nước Tào Ngụy thời kỳ Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc. Ông cũng là người đặt nền móng cho nhà Tây Tấn thay thế nhà Nguỵ.

Thục Hán (221 - 263) là một trong ba quốc gia trong thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Hoa, thuộc vùng Tây Nam Trung Quốc (khu vực Tứ Xuyên ngày nay). Kinh đô của nước Thục là Thành Đô (vùng phía bắc của nước Thục). Có một số sử gia cho rằng Thục Hán là triều đại cuối cùng của nhà Nhà Hán vì Hoàng đế Thục Hán Lưu Bị thuộc dòng dõi hoàng tộc. Hai nước còn lại thời Tam Quốc là Đông Ngô và Tào Ngụy. Những Danh Tướng: Triệu Vân, Gia Cát Lượng, Mã Siêu, .......

Lưu Bị (161 – 10 tháng 6, 223) tự Huyền Đức ,hay còn gọi là Hán Chiêu Liệt Đế (漢昭烈帝), là hoàng đế khai quốc nước Thục Hán thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc.

Quan Vũ (chữ Hán: 關羽, ? - 220),cũng được gọi là Quan Công (關公), biểu tự Vân Trường (雲長) hoặc Trường Sinh (長生) là một vị tướng thời kỳ cuối nhà Đông Hán và thời Tam Quốc ở Trung Quốc. Ông là người đã góp công lớn vào việc thành lập nhà Thục Hán, với vị hoàng đế đầu tiên là Lưu Bị. Ông cũng là người đứng đầu trong số ngũ hổ tướng của nhà Thục Hán theo cách nói của tiểu thuyết Tam Quốc diễn nghĩa, bao gồm: Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân, Hoàng Trung và Mã Siêu. Ông là anh em kết nghĩa với Lưu Bị và Trương Phi.

Trương Phi (chữ Hán: 張飛; bính âm: Zhang Fei) tự là Ích Đức, hay thường được gọi là Dực Đức ,là danh tướng nhà Thục Hán thời Tam Quốc .Trương Phi cùng Lưu Bị và Quan Vũ kết bái huynh đệ ở vườn đào. Ông là em út trong 3 người.Ông có võ nghệ cao cường, nhưng tính tình lỗ mạng, thích uống rượu nên nhiều trận đánh chịu thiệt thòi.

Triệu Vân (chữ Hán: 趙雲, bính âm: Zhao Yun. 168?-229 ), tên tự là Tử Long (子龍), người vùng Thường Sơn, là danh tướng văn võ song toàn ,thời kỳ cuối nhà Đông Hán và thời Tam Quốc ở trong lịch sử Trung Quốc. Ông là người đã góp công lớn vào việc thành lập nhà Thục Hán. Ông cũng được Lưu Bị xem như "người anh em thứ tư" tiếp theo trong 3 anh em kết nghĩa tại vườn đào.

Ngô (229 - 280, sử gọi là Tôn Ngô hay Đông Ngô) là một trong 3 quốc gia thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc được hình thành vào cuối thời Đông Hán. Người đặt nền móng đầu tiên cho nước Ngô là Tôn Kiên. Những người tài nổi bật trong lịch sử Đông Ngô có thể kể đến như: Tôn Kiên, Tôn Sách , Thái Sử Từ, Cam Ninh , Lã Mông , Chu Du ,Lỗ Túc , Lục Tốn ....

Tôn Kiên (chữ Hán: 孫堅; 155-191), tên tự là Văn Đài (文臺), người Phú Xuân thuộc Ngô quận, võ nghệ hơn người, được mệnh là Mãnh Hổ Giang Đông ,là người đặt nền móng xây dựng nước Đông Ngô sau này .

Tôn Sách (chữ Hán: 孫策; 175 - 200), tự Bá Phù (伯符), là một mãnh tướng , võ nghệ cao cường, người đời gọi ông là Giang Đông Tiểu Bá Vương.Ông là người đặt nền móng quan trọng trong việc hình thành nên Đông Ngô, đã được người em trai Tôn Quyền kế thừa và hoàn thiện sau khi ông mất.

Thái Sử Từ có tên tự là Tử Nghĩa (子義), người huyện Hoằng, quận Đông Lai. Ông là vị tướng tài dưới trướng Tôn Quyền , có võ có mưu đảm đương một phía .

Cam Ninh có tên tự là Hưng Bá (興霸), người Ba quận, Lâm Giang,Từ trẻ, Cam Ninh là người có sức vóc, thích giao du làm điều nghĩa hiệp. Ông tụ tập một toán thanh niên, tự mình làm thủ lĩnh, hoạt động ngoài vòng pháp luật. Toán quân của ông đeo cung tên, đầu cài lông chim, đeo chuông trên người. Vì vậy khi toán quân đi đến đâu, mọi người nghe tiếng chuông là biết nê người đời gọi ông là Cẩm Phàm Cam Ninh

Cuối Thời Đông Hán , trong triều hoạn quan lộng hành,triều đình ngày càng bê tha,thối nát,kinh tế suy sụp , an ninh bất ổn. Loạn khăn vàng cho Trương Giác tự xưng là Thiên Công Tướng Quân cầm đầu nổ ra là sự khởi đầu cho thời kỳ chiến tranh loạn lạc, quần hùng cát cứ kéo dài gần 100 năm với nhiều thế lực quân phiệt lớn : Lữ Bố , Viên Thiệu ,Viên Thuật ,Lưu Biểu,Mã Đằng......

Lã Bố (chữ Hán: 呂布; 160-199) còn gọi là Lữ Bố tự là Phụng Tiên.Lã Bố người đất Cửu Nguyên, huyện Ngũ Nguyên thuộc Tinh châu (nay là thành phố Bao Đầu, Nội Mông Cổ)Lã Bố được mệnh danh là Chiến Thần, là vị tướng dũng mãnh nhất thời Tam quốc, hơn cả Triệu Vân, Quan Vũ, Trương Phi, Hứa Chử, Mã Siêu. ]. Lã Bố đã từng một mình đánh với cả ba anh em Lưu Bị, Quan Vũ và Trương Phi.Ông chuyên sử dụng phương thiên họa kích và cưỡi Ngựa Xích Thố, như một mãnh hổ tả xung hữu đột, vạn người không địch nổi

Điêu Thuyền ( 貂蟬; bính âm: diào chán) là một mỹ nhân xinh đẹp , nàng được coi là một trong tứ đại mỹ nhân Trung Hoa,sắc đẹp của Điêu Thuyền được ví là Bế nguyệt (閉月).Với sắc đẹp và tài năng khéo léo của mình, theo tình tiết của tiểu thuyết, Điêu Thuyền đã làm cho bánh xe lịch sử phải đổi hướng khi khiến Đổng Trác bị giết bởi Lữ Bố vì giành giật nàng

Đổng Trác (chữ Hán: 董卓; 132 - 22 tháng 5 năm 192), tự Trọng Dĩnh (仲穎)Ông nổi tiếng là một gian thần, một quân phiệt tàn bạo, giữ chức Thứ sử Tịnh Châu. Lợi dụng sự tiến cử của Viên Thiệu với Đại tướng quân Hà Tiến, người đang muốn tiêu diệt thế lực hoạn quan, Đổng Trác đã tiến kinh khống chế kinh thành, phế Hán Thiếu Đế Lưu Biện, lập Hán Hiến Đế Lưu Hiệp.

Cao Thuận (chữ Hán: 高顺; bính âm: Gao Shun; ? - 199)Cao Thuận được biết đến là bộ tướng mạnh nhất trong lực lượng quân của Lã Bố. Ông chỉ huy lực lượng gồm 700 người với lối đánh tấn công điên cuồng vào doanh trại của quân địch và được gọi là đội hình "hãm trận doanh” .

Giftcode Mua thẻ Nạp thẻ HD nạp thẻ